Từ bài Một thứ quà của lúa non: Cốm (Thạch Lam) hãy nêu cảm nhận của em về Cốm bằng một đoạn văn
Phần tham khảo mở rộng
Câu 1: Từ bài Một thứ quà của lúa non: Cốm (Thạch Lam) hãy nêu cảm nhận của em về Cốm bằng một đoạn văn
Bài làm:
Mảnh đất Việt với hơn bốn ngàn năm gắn bó với nền nông nghiệp lúa nước. Bởi vậy, mà hạt lúa đã đi vào tâm hồn mỗi người dân như hạt ngọc trời ban tặng. Từ hạt lúa ấy đã chế biến nên Cốm – một thứ quà, một sản vật đậm đà truyền thống dân tộc. Mở đầu bài tùy bút, tác đã đã dẫn dắt người đọc người đọc tìm đến “thứ quà thanh nhã và tinh khiết”, về với nguồn gốc và nguyên liệu làm cốm. Bằng khả năng quan sát tinh tế và sự chắt lọc ngôn từ, tác giả đã miêu tả những hạt lúa non là “Một giọt sữa trắng thơm, phảng phất hương vị ngàn hoa cỏ” như những gì tinh túy nhất của đất trời ban tặng. Và cách làm cốm không đâu ngon bằng bàn tay của những cô gái làng Vòng. Điều đó vừa gợi lên sự hấp dẫn của cốm vừa cho thấy bàn tay khéo léo, độ tinh tế trong ẩm thực của người Hà thành. Thạch Lam còn tập trung miêu tả những vẻ đẹp của cốm, đó là “quà riêng biệt” hay “Thức dân của những cánh đồng lúa bát ngát”. Cốm trở thành món quà sêu tết, cốm còn duyên hơn khi bén hương của trái hồng chín đỏ. Hương vị và màu sắc của chúng hòa quyện vào nhau, “cùng nâng đỡ nhau để được hạnh phúc lâu bền”. Như vậy, đó không chỉ là một thức quà đó còn là biểu tượng cho hạnh phúc lứa đôi, mang đậm bản sắc văn hóa truyền thống. Ngòi bút của Thạch Lam còn tinh tế hơn khi tiếp tục ngợi ca về cốm qua cách thưởng thức, cách ăn cốm, phải “thong thả và ngẫm nghĩ”. Bởi cốm chưa trong nó sự tinh túy của hương sen, hoa sen của đầm nước và của đôi tây mềm mại, tinh khiết của cô gái làng cốm.Đó là món quà được kết tinh từ bao báu vật của cuộc sống. Cốm là tinh hoa của mảnh đất Tràng An nên cách thưởng thức cũng thanh lịch, nhã nhặn như con người nơi đây. Từng câu chữ viết ra như nâng niu, trân trọng, tự hào về món quà tuyệt sắc ấy. Tự hào về cốm, ta thêm tự hào và trân trọng ngòi bút tinh tế của Thạch Lam. Chính ông đã khiến cho thức quà của dân tộc được giới thiệu để nhiều người biết đến, để hồn Việt mãi mãi được lưu truyền và gìn giữ đến thế hệ mai sau.
Xem thêm bài viết khác
- Nội dung và nghệ thuật văn bản Cuộc chia tay của những con búp bê
- Viết đoạn văn có sử dụng từ đồng nghĩa chủ đề gia đình và gạch chân các từ đó
- Điền thêm tiếng vào sau các tiếng dưới đây để tạo từ ghép chính phụ: bút, thước, mưa, làm, ăn, trắng, vui, nhát
- Soạn văn bài: Một thứ quà của lúa non: Cốm
- Nội dung chính bài Mùa xuân của tôi
- Soạn văn bài: Bài Côn Sơn ca
- Cảm nghĩ của em về bốn câu thơ cuối bài thơ Qua đèo Ngang (Bà Huyện Thanh Quan)
- Trong bài 1, vì sao chàng trai, cô gái lại dùng những địa danh với những đặc điếm (của từng địa danh) như vậy để hỏi đáp?
- Ngoài biểu ý, Sông núi nước Nam có biểu cảm (bày tỏ cảm xúc) không? Nếu có thì thuộc trạng thái nào? (lộ rõ, ẩn kín). Hãy giải thích tại sao em chọn trạng thái đó?
- Trong truyện có những hình ảnh, chi tiết nào nói về người mẹ của En- ri- cô? Qua đó, em hiểu mẹ của En- ri- cô là người như thế nào?
- Nói đến mảnh tình riêng giữa cảnh: trời, non, nước bao la ở Đèo Ngang thì có gì khác với cách nói một mảnh tình riêng trong một không gian chật hẹp
- Giả sử không có 5 dòng thơ cuối thì ý nghĩa giá trị biểu cảm của bài thơ sẽ giảm đi như thế nào? Phân tích tình cảm cao quý của nhà thơ được biểu hiện qua phần cuối