Với tư cách là người chịu ơn, Kiều Nguyệt Nga trong đoạn trích này đã bộc lộ những nét đẹp tâm hồn như thê nào? Hãy phân tích điều đó qua ngôn ngữ, cử chỉ của nàng
45 lượt xem
Câu 3: (Trang 115 - SGK Ngữ văn 9) Với tư cách là người chịu ơn, Kiều Nguyệt Nga trong đoạn trích này đã bộc lộ những nét đẹp tâm hồn như thê nào? Hãy phân tích điéu đó qua ngôn ngữ, cử chỉ của nàng.
Bài làm:
Vẻ đẹp tâm hồn của Kiều Nguyệt Nga:
- Nguyệt Nga là người con gái gia giáo, nền nếp, là người con hiếu thảo, biết nghe lời cha mẹ. Nàng còn là một cô gái dịu dàng, ăn nói nhỏ nhẹ, khiêm nhường: “Chút tôi liễu yếu đào thơ”. Khi được Lục Vân Tiên cứu nguy, nàng rất muốn đền ơn nhưng áy náy, bãn khoăn không biết trả ơn thế nào "Của tiền chẳng có, bạc vàng cũng không". Tấm lòng chân thành của nàng là tấm lòng của một người trọng ơn nghĩa, nàng muốn mời Lục Vân Tiên về Hà Khê cùng mình để trả ơn.
- Như vậy, Nguyệt Nga không chỉ là người con gái hiền lành, thùy mì, nàng còn là người ân nghĩa thuỷ chung. Mặc dù xuất thân từ tầng lớp trên, nhưng khi được Vân Tiên giúp thoát khỏi bọn cướp, thái độ của nàng rất kính trọng và đầy hàm ơn, mong muốn được báo đáp ơn nghĩa với người có công cứu mạng
Xem thêm bài viết khác
- Tóm tắt nội dung và nghệ thuật đặc sắc của tác phẩm Lặng lẽ Sa Pa
- Đọc mẩu chuyện sau và trả lời câu hỏi
- Viết một đoạn văn phân tích diễn biến tâm trạng của con người khi gặp lại hình ảnh vầng trăng ở khổ thơ thứ 5 trong bài thơ Ánh trăng
- Phân tích những biểu hiện đa dạng nhưng hợp lí, nhất quán trong tính cách của Thúy Kiều và Hoạn Thư
- Soạn văn bài: Kiểm tra về truyện trung đại
- Em hiểu gì về truyện truyền kì? Chỉ ra và nêu tác dụng của yếu tố kì trong tác phẩm chuyện người con gái Nam Xương
- Phân tích vẻ đẹp con người trong thời kỳ đổi mới nổi lên trong tp “Lặng lẽ Sapa” của Nguyễn Thành Long
- Nội dung chính bài: Các phương châm hội thoại (tiếp theo)
- Nội dung chính bài Làng ( Kim Lân)
- Viết bài làm văn số 1 văn thuyết minh
- Giá trị nội dung và nghệ thuật văn bản Chuyện cũ trong phủ chúa Trịnh
- Phân tích hình ảnh người mẹ Tà-ôi trong bài thơ