Nguyễn Khoa Điềm viết bài thơ về một nhân vật cụ thể (em cu Tai) nhưng lại đặt tên cho tác phẩm này là “Khúc hát ru những em bé lớn trên lưng mẹ”. Theo em, như vậy có hợp lí không? Vì sao?
Phần tham khảo mở rộng
Câu 1: Nguyễn Khoa Điềm viết bài thơ về một nhân vật cụ thể (em cu Tai) nhưng lại đặt tên cho tác phẩm này là “Khúc hát ru những em bé lớn trên lưng mẹ”. Theo em, như vậy có hợp lí không? Vì sao?
Bài làm:
- Nhan đề nhà thơ chọn hoàn toàn phù hợp với tác phẩm. Thông qua bài thơ, nhà thơ Nguyễn Khoa Điềm không chỉ viết về một em bé cụ thể mà viết cho rất nhiều em bé đã, đang và sẽ lớn lên trên lưng của các bà mẹ Tà ôi và các mẹ miền núi khác. Bài thơ có tính khái quát, thể hiện tư tưởng của tác giả gửi gắm.
- Từ đó bài thơ khám phá, ngợi ca vẻ đẹp của tất cả những bà mẹ Việt Nam thương con, yêu nước. Bằng đôi bàn tay tần tảo và trái tim chan chứa tình yêu thương, họ góp phần không nhỏ của mình vào cuộc chiến đấu giành tự do, thống nhất đất nước.
Xem thêm bài viết khác
- Viết một đoạn văn ngắn phân tích ba câu thơ cuối bài thơ Đồng chí để làm rõ ý kiến sau: Ba câu cuối là ba câu thơ hay nhất, là sự kết tinh cao quý của tình đồng chí.
- Nội dung chính bài: Sử dụng một số biện pháp nghệ thuật trong văn bản thuyết minh
- Nội dung chính bài: Tập làm thơ tám chữ
- Soạn văn bài: Cố hương
- Soạn văn bài: Nghị luận trong văn bản tự sự
- Sơ đồ tư duy Mã Giám Sinh mua Kiều Sơ đồ tư duy Văn 9
- Tám câu thơ tiếp theo trực tiếp nói lên nỗi nhớ thương của Kiều. Trong cảnh ngộ của mình nàng nhớ tới những ai? Nàng nhớ ai trước, ai sau? Nỗi nhớ có hợp lí không?
- Soạn văn bài: Chuyện người con gái Nam Xương
- Hãy kể lại Chuyện người con gái Nam Xương theo cách của em
- Bên cạnh vẻ đẹp về hình thức, tác giả còn nhấn mạnh những vẻ đẹp nào ở Thuý Kiều? Những vẻ đẹp ấy cho thấy Thuý Kiều là người như thế nào?
- Viết một đoạn văn thuyết minh có sử dụng yếu tố miêu tả về con trâu ở làng quê Việt Nam Câu 2 trang 28 Ngữ văn 9
- Sơ đồ tư duy bài Tuyên bố thế giới về sự sống còn, quyền được bảo vệ và phát triển của trẻ em Sơ đồ tư duy Văn 9