Giá trị nội dung và nghệ thuật trong Vĩnh biệt cửu trùng đài
Phần tham khảo mở rộng
Câu 1: Giá trị nội dung và nghệ thuật trong " Vĩnh biệt cửu trùng đài"
Bài làm:
1. Giá trị nội dung
- Tác phẩm đã thể hiện được quan điểm dân tộc, giữa cái chung với cái riêng, và với cái mang tính chất của cường quyền, với thế lực và lợi ích của nhân dân, tác phẩm đã để lại cho người đọc nhiều cảm xúc bởi tài năng trong việc xây dựng nên những bi kịch mâu thuẫn để làm nổi bật lên tính bi kịch trong tác phẩm.
- Qua tấn bi kịch của Vũ Như Tô, tác giả đã đặt ra vấn đề sâu sắc, có ý nghĩa muôn thủa về mối quan hệ giữa nghệ thuật với cuộc sống, giữa lí tưởng nghệ thuật thuần túy cao siêu muôn đời với lợi ích thiết thân và trực tiếp của nhân dân.
2. Giá trị nghệ thuật
- Khắc họa hình tượng nhân vật
- Chú trọng thể hiện tính cách diễn biến tâm trạng nhân vật
- Xây dựng các mâu thuẫn kịch tính
- Ngôn ngữ kịch điêu luyện, có tính tổng hợp cao
- Lớp kịch trong hồi V được chuyển một cách linh hoạt, tự nhiên, logic, liền mạch tạo nên sự hấp dẫn và lôi cuốn người đọc.
Xem thêm bài viết khác
- Quang cảnh trong phủ chúa được miêu tả như thế nào? Cung cách sinh hoạt trong phủ chúa ra sao? Thái độ của tác giả?
- Các mâu thuẫn cơ bản của kịch Vũ Như Tô được thể hiện như thế nào trong hồi V?
- Soạn văn bài: Ngữ cảnh
- Phân tích vẻ đẹp độc đáo của hình tượng Huấn Cao Câu 2 trang 114 SGK Ngữ văn 11 tập 1
- Soạn văn bài: Vịnh khoa thi hương
- Nội dung chính bài: Từ ngôn ngữ chung đến lời nói cá nhân
- Phân tích hình ảnh quan sử, bà đầm và sức mạnh châm biếm, đả kích của biện pháp nghệ thuật đối ở hai câu 5,6
- Đặt câu với mỗi thành ngữ: mẹ tròn con vuông, trứng mà đòi khôn hơn vịt, nấu sử sôi kinh....
- Soạn văn bài: Văn tế nghĩa sĩ Cần Giuộc Phần hai: Tác phẩm
- Trong câu Lá vàng trước gió khẽ đưa vèo (Nguyễn Khuyến), từ lá được dùng theo nghĩa gốc hay nghĩa chuyển? Hãy xác định nghĩa đó
- Hình ảnh đoàn tàu trong truyện đã được miêu tả như thế nào? Vì sao hai chị em cố thức để được nhìn chuyến tàu đêm đi qua phố huyện
- Giá trị nội dung và nghệ thuật trong Tự tình (bài II)