Cảnh vật trong truyện đã được miêu tả trong không gian và thời gian như thế nào?
Câu 1: (Trang 101 - SGK Ngữ văn 11 tập 1) Cảnh vật trong truyện đã được miêu tả trong không gian và thời gian như thế nào?
Bài làm:
- Không gian trong tác phẩm là khung cảnh nơi một phố huyện nghèo trước Cách mạng tháng Tám: vào buổi tan chợ, những tiếng trống thu không trên cái chòi của huyện nhỏ, từng tiếng một đã vang lên để gọi buổi chiều, nó hiện lên trong một không gian ở phố huyện… Đây là một không gian thực.
- Ngoài ra, trong truyện còn đề cập đến không gian hồi tưởng của chị em Liên – đó là không gian cuộc sống gia đình Liên và An còn ở Hà Nội; và không gian mở tưởng – nơi Hà Nội xa xăm, tấp nập, sáng rực, huyên náo và hạnh phúc.
- Thời gian là một biểu chiều tàn, có tiếng trống thu không, ếch nhái kêu ran ngoài đồng; ở chợ mọi người đang chuẩn bị ra về sau buổi buôn bán. Tiếp theo đó là bóng tối của màn đêm bao phủ “một đêm tối tịch mịch”.
- Cảnh vật lúc chiều tàn thật xác xơ, trên mặt đắt vương vãi những rác rải, lũ trẻ nhanh chóng nhặt nhạnh, bòn mót. Một không gian gợi cảm giác u buồn cho người đọc.
Xem thêm bài viết khác
- Soạn văn bài: Luyện tập thao tác lập luận phân tích
- Phân tích tác phẩm Chí Phèo của nhà văn Nam Cao
- Nội dung chính bài: Từ ngôn ngữ chung đến lời nói cá nhân (Tiếp theo)
- Soạn văn bài: Lẽ ghét thương (Trích Truyện Lục Vân Tiên)
- Đặt câu với mỗi điển cố sau: gót chân Asin, nợ như chúa chổm, đẽo cày giữa đường. gã Sở Khanh…
- Ở bài hát nói này, Nguyễn Công Trứ tự kể về mình. Vì sao ông cho mình ngất ngưởng? Ông đánh giá sự ngất ngưởng như thế nào?
- Soạn văn bài: Thương vợ (Trần Tế Xương)
- Nội dung chính bài Chữ người tử tù Soạn bài Chữ người tử tù
- Tác giả chủ trương vua, quan và dân phải có thái độ như thế nào trước pháp luật? Vì sao ông lại chủ trương như vậy?
- Viết về người trí thức nghèo và người nông dân cùng khổ, Nam Cao thường trăn trở day dứt nhất về vấn đề gì?
- Giá trị nội dung và nghệ thuật trong Khóc Dương Khuê Nội dung và nghệ thuật bài Khóc Dương Khuê
- Nội dung chính bài Vào phủ chúa Trịnh