Thái độ của người bố đối với En ri cô là thái độ như thế nào? Dựa vào đâu mà em biết được?
Câu 2 ( Trang 12 – SGK) Thái độ của người bố đối với En - ri - cô là thái độ như thế nào? Dựa vào đâu mà em biết được? Lí do gì đã khiến ông có thái độ ấy
Bài làm:
Những câu văn thể hiện thái độ của người bố:
- “… việc như thế không bao giờ con được tái phạm nữa”.
- “Sự hỗn láo của con như một nhát dao đâm vào tim bố vậy”.
- “bố không thể nén được cơn tức giận đối với con”.
- “Từ nay, không bao giờ con được thốt ra một lời nói nặng với mẹ”.
- “…thà rằng bố không có con, còn hơn thấy con bội bạc với mẹ”.“Bố sẽ không thể vui lòng đáp lại cái hôn của con được”
==> Bố của En – ri – cô đã cảm thấy rất buồn bã, tức giận và ông tỏ ra nghiêm khắc với con.
Lí do để người bố có thái độ như vậy vì:
“Bố để ý sáng nay lúc cô giáo đến thăm, khi nói với mẹ, tôi có nhỡ thốt ra một lời thiếu lễ độ” và điều đó:
- “Giống như một nhát dao đâm vào tim bố”
- Là một sự xấu hộ, nhục nhã, dấu vết của sự vong ơn bội nghĩa.
==> Điều này cho thấy ông là một người bố rất yêu con, xem con cái là niềm hy vọng tha thiết nhất của cuộc đời.
Xem thêm bài viết khác
- Soạn văn bài: Ôn tập văn bản biểu cảm
- Cảnh Đèo Ngang được miêu tả gồm những chi tiết gì?
- Về hai cách hiểu câu thứ hai (cách hiểu ở bản dịch nghĩa và cách hiếu trong chú thích) em thích cách hiểu nào hơn? Vì sao?
- Diễn tả cảm xúc của em về mùa hạ bằng một đoạn văn ngắn
- Câu văn nào nói lên tầm quan trọng của nhà trường đối với thế hệ trẻ?
- Người mẹ nói: “Bước qua cánh cổng trường là một thế giới kì diệu sẽ mở ra”. Đã bảy năm bước qua cánh cổng trường, bây giờ em hiểu thế giới kì diệu đó là gì?
- Bài 4 là lời của ai? Người ấy muốn biểu hiện tình cảm gì? Em có biết cách hiểu nào khác về bài ca này và có đồng ý với cách hiếu đó không? Vì sao?
- Nội dung chính bài: Mạch lạc trong văn bản
- Hãy nhận xét về cảnh tượng đèo Ngang qua sự miêu tả của Bà Huyện Thanh Quan
- Soạn văn bài: Liên kết trong văn bản
- Viết đoạn văn có sử dụng từ láy chủ đề gia đình
- Suy nghĩ của em về hình ảnh mẹ qua bài Mẹ tôi