Tả mẹ của em: Mẹ là giáo viên Tả mẹ làm nghề giáo viên

Nội dung
  • 52 Đánh giá

KhoaHoc mời các bạn cùng theo dõi những bài văn mẫu 5 hay chọn lọc được đăng tải dưới đây để hoàn thiện yêu cầu Tả mẹ làm nghề giáo viên trong chuỗi bài văn tả mẹ lớp 5.

Đề bài: Tả mẹ của em khi mẹ của em làm nghề giáo viên

Tả mẹ làm nghề giáo viên ngắn

Mẹ của em là một cô giáo mầm non. Lúc nào, ở đâu, em cũng luôn kể về mẹ bằng niềm yêu thương và tự hào nhất.

Năm nay mẹ em 31 tuổi, có vẻ ngoài rất phúc hậu. Mẹ cao 1m50, hơi mũm mĩm một chút với nước da trắng hồng. Tóc của mẹ xoăn tít tự nhiên, được nhuộm màu nâu nhạt. Khi đi dạy, mẹ sẽ buộc gọn lại phía sau bởi một cọng chun nhỏ. Bàn tay của mẹ không để móng, mà cắt gọn để không làm bị thương các bạn nhỏ ở lớp khi bế bồng. Mỗi ngày đến trường, mẹ đều chỉ mặc những bộ áo quần đơn giản để dễ hoạt động chứ không mặc áo dài như các cô giáo ở trường cấp 1, 2, 3. Mẹ cũng phải ở trường cả ngày, đi từ sớm và về muộn. Công việc của mẹ cũng vất vả lắm. Mẹ không chỉ phải dạy các bạn nhỏ kể chuyện, tập viết, tập hát, mà còn phải giúp các em ấy ăn cơm, ru ngủ nữa. Vất vả là vậy, nhưng mẹ vẫn rất yêu nghề và luôn nở nụ cười rạng rỡ. Ngoài giờ làm, mẹ dành hết thời gian cho gia đình. Một tay mẹ quán xuyến hết cộng việc nhà, vì bố phải công tác ở đảo xa. Thấy mẹ tất bật, em thương mẹ lắm. Vì thế, em luôn cố gắng là một người con ngoan, không để mẹ phải phiền lòng hay suy nghĩ nhiều.

Em mong mình lớn thật nhanh, làm được nhiều việc giúp mẹ. Để có thể cùng bố, trở thành một người đàn ông mạnh mẽ, gánh vác gia đình để mẹ có thêm nhiều thời gian cho bản thân hơn.

Tả mẹ làm nghề giáo viên hay nhất

Mẹ của em là một giảng viên đại học. Lúc nào em cũng rất tự hào về mẹ của mình.

Năm nay mẹ em gần 40 tuổi, với vóc dáng mảnh mai, thanh thoát. Nước da của mẹ không quá trắng, nhưng rất mịn màng. Mái tóc của mẹ suôn thẳng mềm mượt. Bao năm nay, lúc nào mẹ cũng chỉ giữ một kiểu tóc đen tuyền truyền thống, giống như tính cách của mẹ vậy. Lúc nào mẹ cũng cười nói nhỏ nhẹ, đi lại nhẹ nhàng, đúng như người ta vẫn tả về người con gái xứ Huế. Khuôn mặt mẹ không xinh xắn như hoa hậu, nhưng ngũ quan hài hòa, đem lại cảm giác rất ưa nhìn. Đặc biệt, ánh mắt của mẹ lúc nào cũng long lanh, chứa chan tình yêu thương, khiến mẹ lại càng thêm dịu dàng, ấm áp. Trang phục mỗi khi đến lớp của mẹ luôn là những tà áo dài, kết hợp với giày cao gót. Mái tóc suôn mượt được xõa tự nhiên, đẹp như là tranh vẽ.

Hằng ngày, mẹ dành nhiều thời gian để nghiên cứu, nâng cao chuyên môn để giảng dạy, hướng dẫn sinh viên tốt hơn. Mẹ cũng rất chú ý đến các kỹ thuật, phần mềm giảng dạy hiện đại, không thua kém các giảng viên trẻ chút nào. Việc nhà, mẹ cũng đảm đang lắm. Mỗi bữa cơm mẹ vào bếp, ba bố con em đều sung sướng ăn no căng bụng.

Mẹ là người mà em yêu quý, trân trọng và ngưỡng mộ nhất. Mỗi ngày, em đều lấy mẹ làm hình mẫu lý tưởng để noi theo.

Tả mẹ làm nghề giáo viên tiểu học

“Lòng mẹ bao la như biển Thái Bình dạt dào…” – lời bài hát ấy từ lâu đã in dấu đậm nét trong tâm trí em. Mẹ là người mà em yêu quý nhất, cũng là người em tôn trọng nhất trong suốt cuộc đời này.

Mẹ, trong tâm trí em luôn là người đẹp nhất, dù cho sương gió cuộc đời đã in hằn lên đôi tay mẹ thật nhiều. Tóc mẹ dài, óng ả như dòng suối tuôn dài trên đôi vai đã gồng gánh bao nhiêu điều cho bọn em ăn học. Gương mặt trái xoan của mẹ lộ rõ những nếp nhăn vì những lo toan của cuộc sống thường ngày. Thế nhưng khi nhìn vào gương mặt ấy, em luôn bị thu hút bởi đôi mắt bồ câu đen nháy như biết nói biết cười. Ánh mắt ấy luôn tràn ngập yêu thương dành cho em nhưng cũng là ánh mắt đầy nghiêm khắc mỗi khi em mắc lỗi. Cái mũi dọc dừa thẳng tắp trên khuôn mặt rám nắng khiến gương mặt càng trở nên cân đối. Khuôn miệng nhỏ nhẹ, đôi môi hồng hồng lúc nào cũng chờ sẵn nụ cười. Từ khi còn nhỏ, khuôn miệng ấy luôn dạy em biết thế nào là điều hay, lẽ phải, nghiêm khắc phê bình mỗi khi em mắc lỗi.

Nhưng em yêu nhất là đôi bàn tay mẹ. Có một bài hát đã ca rằng:

“Bàn tay mẹ, bế chúng con
Bàn tay mẹ, chăm chúng con”

Có lẽ bởi thế mà bàn tay mẹ đã chăm chút em từ ngày còn thơ bé. Đôi bàn tay gầy gầy, xương xương của mẹ đã in hằn những vết chân chim vì nỗi nhọc nhằn cuộc sống. Đôi bàn tay ấy không đẹp, nhưng là đôi tay đã nuôi em lớn lên, đôi tay mang đến làn gió mát mỗi đêm hè nóng nực, đôi tay cho em hơi ấm mỗi buổi đông về. Dù thế nào đi nữa, em vẫn biết ơn đôi bàn tay ấy, đôi bàn tay của một thiên thần.

Mẹ em là một cô giáo tiểu học. Mỗi tối, sau cả ngày trời lên lớp, mẹ em lại ngồi soạn bài để ngày mai đến giảng cho học trò. Nhìn mái đầu mẹ nghiêng nghiêng bên trang giáo án mà em thấy thương mẹ vô cùng. Rồi bất chợt em thấy trên mái đầu mẹ có một sợi tóc trắng. Những vất vả nhọc nhằn đã hiện rõ lên trên sợi tóc ấy. Bố đi làm xa, nhà chỉ có hai mẹ con, mẹ trở thành điểm tựa và trụ cột cho cả gia đình. Có đôi khi em đã hư mà không nghe lời mẹ, làm mẹ buồn lòng rất nhiều. Thế nhưng tình yêu con và sự bao dung của một người mẹ đã tha thứ cho em, mong em luôn trở thành một người tốt. ai cũng thương yêu em hết mực

Mẹ em không đẹp, nhưng trong mắt em mẹ vẫn luôn là một thiên thần. Cảm ơn mẹ vì đã nuôi con khôn lớn, cảm ơn mẹ vì đã luôn kiên nhẫn với đứa trẻ bướng bỉnh là con. Con hứa sẽ học tập thật chăm chỉ, sau này sẽ thật giỏi giang để phụng dưỡng mẹ khi về già.

Tả mẹ làm nghề giáo viên mầm non

Trân trọng biết bao, yêu quý biết bao tiếng cười con trẻ, niềm vui, lòng yêu nghề có lẽ là động lực lớn nhất để mẹ tôi- cô giáo mầm non, người phụ nữ tảo tần hết lòng vì công việc.

Sáng nào cũng vậy, như nhịp đồng hồ sinh học mẹ tôi thức dậy từ 5h sáng chuẩn bị đủ mọi thứ cho tôi đến trường rồi lại tất bật hối hả đưa tôi đi học để mẹ kịp giờ đón trẻ ở trường. Bố đi làm xa, ở nhà có 3 mẹ con, gánh nặng gia đình đè nặng lên đôi vai người phụ nữ như mẹ.

Ngày còn học mẫu giáo tôi đi học ở trường của mẹ, khi tôi vào cấp I hai trường ở cách khá xa nhau, mẹ tôi đưa tôi đến trường khi cả trường chưa có bóng dáng một học sinh nào, chắc mẹ cũng như tôi hụt hẫng và thương lắm. Nhất là trong những dịp khai giảng hay 20/11, thấy các bạn được mẹ đưa đi mà lòng tôi thấy nghẹn lại, nước mắt tự nhiên ứa ra, cảm giác tủi thân khi nhìn các bạn có bố mẹ bên cạnh. Có lẽ biết tôi buồn mẹ thường động viên tôi vì mẹ là giáo viên mầm non nên con thiệt thòi nhiều, nếu mẹ lựa chọn nghề khác thì có lẽ con sẽ không phải bơ vơ, lẻ loi mỗi khi đến trường hay chờ mẹ tan làm như vậy. Tôi hiểu sự thiệt thòi của tôi nhưng là niềm vui, hạnh phúc của biết bao nhiêu bạn cùng trang lứa. Trong lòng mẹ chất chứa nỗi lo.

Tôi thường ôm cổ mẹ mà thốt lên rằng "mẹ của con thực sự vất vả quá". Sáng mẹ phải có mặt từ sớm để đón trẻ, bữa trưa cho trẻ ăn, trẻ ngủ đúng và đủ giờ, buổi chiều ngủ dậy lại là bữa ăn phụ và các hoạt động trên lớp. Chưa kể có những hôm có các em còn nhỏ nhiều khi ham chơi quên không đi vệ sinh có thể tè ngay ra lớp. Mẹ bảo những chuyện như thế có đáng kể gì. Hàng xóm nhiều khi còn trêu mẹ "em ở nhà mới trông có 1 cháu mà đã thấy vất vả lắm rồi thế mà chị trên lớp trông mấy chục cháu không biết chị xoay sở thế nào" khi đó mẹ chỉ cười và nói "cái nghiệp mình chọn rồi mãi thành quen thôi". Mấy ai hiểu cho nỗi vất vả của giáo viên mầm non như mẹ. Cả ngày tất bật từ sáng sớm đến chiều trả xong trẻ, dọn dẹp lớp học đảm bảo vệ sinh cho trẻ mẹ mới thở phào nhẹ nhõm. Mẹ về đến nhà hôm nào trời cũng nhá nhem.

Mẹ nói, giáo viên mầm non còn nhiều vất vả nhưng mẹ sẽ cố gắng để hoàn thành tốt công việc của mình. Dịp 20/11, tôi thường thấy mẹ mang những bức hình có những nét vẽ nghệch ngoạc, ngộ nghĩnh, mẹ bảo đó là quà 20/11 của mẹ đấy. Mẹ mỉm cười và cứ ngắm chúng mãi. Với mẹ nhìn các em vui chơi, nô đùa, lớn lên trong vòng tay mẹ hàng ngày có lẽ là điều tuyệt vời nhất.

"Em ươm mơ ước cho đời

Ươm từng lời hát , nụ cười trẻ thơ

Ươm vào trong những giấc mơ

Cô như người Mẹ vô bờ yêu thương" !

Có mẹ làm giáo viên mầm non mới thấm thía nỗi vất vả của bao người có lựa chọn như mẹ. Nhưng bù lại, khi trở về với mái ấm của riêng mình, tôi trở thành người hạnh phúc nhất, có lẽ những cái nhỏ nhặt, tỉ mỉ ở trên lớp của mẹ mẹ mang về nhà và coi tôi như những học trò của mẹ.

Mẹ đã trở thành mẹ của biết bao thế hệ học trò. Yêu mẹ và trân trọng biết bao nghề mà mẹ chọn!

Tả về mẹ là giáo viên mẫu 1

Mẹ là người mà em luôn nhắc đến bằng tất cả tình yêu thương, kính trọng và tự hào nhất.

Mẹ của em là một cô giáo dạy tin học ở trường cấp 2 của làng. Năm nay mẹ khoảng ba mươi tám tuổi, và cũng có hơn mười lăm năm gắn bó với nghề. Với vóc dáng đầy đặn, nước da trắng cùng khuôn mặt tròn trịa, mẹ lúc nào trông cũng trẻ trung hơn tuổi thật. Mẹ đặc biệt thích kiểu tóc dài và thẳng. Mỗi khi đi dạy, sẽ tết đuôi sam ở phía sau. Thêm cả những chiếc áo dài nền nã nữa, thì trông mẹ em chẳng khác gì các nữ sinh cả.

Đẹp nhất ở mẹ chính là nụ cười. Khi mẹ cười lên, đôi mắt tròn nheo lại, ẩn hiện mấy vết nhăn ở đuôi mắt. Đôi môi thì căng ra, để lộ hàm răng đều như hạt bắp. Với cả hai chú lúm đồng tiền nghịch ngợm hai bên má nữa. Trông vừa đáng yêu lại xinh đẹp. Những nụ cười của mẹ luôn đem đến nguồn năng lượng tích cực cho tất cả mọi người. Cũng như nụ cười, tính cách của mẹ rất vui vẻ, hòa đồng và thân thiện. Học sinh, phụ huynh, đồng nghiệp ai cũng quý mến và thích trò chuyện cùng mẹ. Em tự hào về mẹ của mình lắm.

Ở trường mẹ là một cô giáo giỏi, ở nhà mẹ là một người phụ nữ đảm đang. Bố em là bộ đội, ít khi được về nhà, nên một mình mẹ quán xuyến cả gia đình. Từ dọn dẹp, cơm nước đến chăm sóc con cái, ông bà. Việc gì mẹ làm cũng giỏi, cũng trơn tru. Lắm lúc em nghĩ rằng mẹ chính là một cô Tấm bước ra từ quả thị nào đó, nên mới có thể vừa xinh đẹp và tài hoa như thế.

Càng nghĩ, em lại càng thêm yêu và tự hào về người mẹ của mình. Em sẽ lấy mẹ làm tấm gương sáng để cố gắng học tập và rèn luyện ngày càng tốt hơn.

Tả về mẹ là giáo viên mẫu 2

Người ta bảo có mẹ là cô giáo

Con sẽ vui sẽ biết mấy tự hào

Hơn các bạn mẹ luôn bên chỉ bảo

Mẹ cười buồn không biết nói làm sao.

Vâng, câu thơ đã thay em nói lên tất cả. Em rất vui và tự hào khi có mẹ là giáo viên

Mẹ em năm nay 38 tuổi, nghề giáo gắn bó với mẹ đến nay đã gần mười năm nay. Khuôn mặt mẹ trái xoan xinh xắn với đôi mắt đen láy, sáng long lanh tình yêu thương dành cho em, cho gia đình và cho học sinh yêu quý của mẹ. Mũi của mẹ em rất cao, thanh thoát, những ngày còn bé, mẹ hay chạm mũi vào gò má em, dịu dàng nâng niu. Môi mẹ đỏ thắm, xinh xắn như những thiếu nữ tuổi đôi mươi. Nụ cười rạng rỡ, ấm áp luôn nở trên môi mẹ mang đến cho em niềm vui và hạnh phúc khó tả. Mái tóc mẹ đen và dài óng mượt, mẹ thường dùng kẹp để cố định gọn gàng đằng sau gáy. Đôi bàn tay mẹ thon dài như búp măng, nhưng lúc nào cũng dính đầy bột phấn. Đôi bàn tay ấy là niềm tự hào nho nhỏ với mẹ, vì chính nhờ nó, mẹ chăm lo cho chúng em, chăm lo cho gia đình, và cống hiến, chèo đò cho bao thế hệ học trò qua sông.

Mẹ có một tình yêu mãnh liệt với nghề giáo. Bất chấp khó khăn và vất vả, mẹ trái lời bà ngoại theo đuổi ước mơ trở thành một giáo viên dạy văn. Mẹ cũng chính là cô giáo đầu tiên trong cuộc đời em. Em vẫn nhớ như in hình ảnh mẹ duyên dáng trong chiếc áo dài vào những dịp khai giảng, lễ kỉ niệm. Những khoảnh khắc đó, mẹ đẹp như một tia nắng mùa xuân. Mỗi khi giảng bài, giọng mẹ trầm bổng và truyền cảm, truyền vào bài giảng của mình linh hồn sống động, cuốn hút người nghe theo từng câu, từng chữ. Chất giọng ngọt ngào của mẹ đã trở thành kỉ niệm mà sau này các anh chị ra trường về thăm vẫn còn nhắc lại mãi.

Nghề nghiệp của mẹ cao quý mà vô cũng vất vả. Nhiều đêm dài, cả nhà đã chìm sâu vào giấc ngủ, mẹ vẫn miệt mài bên trang giáo án, bên tập bài kiểm tra. Mẹ tỉ mỉ đọc từng câu chữ, cẩn thận sửa lỗi sai cho học sinh. Có những đêm đồng hồ điểm 3 giờ sáng mẹ mới vào màn chợp mắt. Mẹ dành sự quan tâm cho tất cả học sinh của mình nên ai cũng quý mẹ. Các anh các chị thường tơi nhà em ăn cơm, nhiều người còn gọi mẹ là u, là má, giành mẹ với em khiến em khóc nức nở. Những ngày như sinh nhật, 20 – 11, trong nhà em ngập hoa và những tấm thiệp xinh xắn. Nhiều học trò của mẹ đã thành công, lập gia đình vẫn không quên ghé nhà thăm hỏi. Những lúc ấy, mẹ vui lắm. Tay bắt mặt mừng, nụ cười cứ nở mãi.

Là một giáo viên mẫu mực, nhưng mẹ vẫn là một người nội trợ, người mẹ, người vợ, người con mà gia đình em vô cùng trân trọng. Bận bịu ở trường nhưng chưa bao giờ mẹ quên bố con em. Quần áo của bố vẫn phẳng phiu dưới đôi bàn tay mẹ. Mọi việc từ những điều nhỏ nhặt nhất trong cuộc sống của em đều nhờ đôi bàn tay mẹ. Mẹ hiền lành, tốt bụng, hàng xóm láng giềng ai cũng yêu cũng quý. Mẹ nuôi em khôn lớn, dạy em tập nói, bước đi, cầm tay em viết những nét chữ đầu tiên và dạy em những bài học làm người quý giá. Mẹ đạt được danh hiệu giáo viên giỏi nhiều năm và cũng giữ vị trí số một trong trái tim bố con em.

Mẹ đối với em là món quà quý giá, thiêng liêng nhất. Mai sau, dù khôn lớn, tình yêu và những bài học mẹ trao cho em mãi mãi là hành trang theo em đến suốt cuộc đời. Mẹ là tình yêu lớn nhất, may mắn lớn nhất và niềm tự hào lớn nhất của em.

Tả về mẹ là giáo viên mẫu 3

Mẹ là người mà em luôn nhắc đến bằng tất cả tình yêu thương, kính trọng và tự hào nhất.

Mẹ của em là một cô giáo dạy tin học ở trường cấp 2 của làng. Năm nay mẹ khoảng ba mươi tám tuổi, và cũng có hơn mười lăm năm gắn bó với nghề. Với vóc dáng đầy đặn, nước da trắng cùng khuôn mặt tròn trịa, mẹ lúc nào trông cũng trẻ trung hơn tuổi thật. Mẹ đặc biệt thích kiểu tóc dài và thẳng. Mỗi khi đi dạy, sẽ tết đuôi sam ở phía sau. Thêm cả những chiếc áo dài nền nã nữa, thì trông mẹ em chẳng khác gì các nữ sinh cả.

Đẹp nhất ở mẹ chính là nụ cười. Khi mẹ cười lên, đôi mắt tròn nheo lại, ẩn hiện mấy vết nhăn ở đuôi mắt. Đôi môi thì căng ra, để lộ hàm răng đều như hạt bắp. Với cả hai chú lúm đồng tiền nghịch ngợm hai bên má nữa. Trông vừa đáng yêu lại xinh đẹp. Những nụ cười của mẹ luôn đem đến nguồn năng lượng tích cực cho tất cả mọi người. Cũng như nụ cười, tính cách của mẹ rất vui vẻ, hòa đồng và thân thiện. Học sinh, phụ huynh, đồng nghiệp ai cũng quý mến và thích trò chuyện cùng mẹ. Em tự hào về mẹ của mình lắm.

Ở trường mẹ là một cô giáo giỏi, ở nhà mẹ là một người phụ nữ đảm đang. Bố em là bộ đội, ít khi được về nhà, nên một mình mẹ quán xuyến cả gia đình. Từ dọn dẹp, cơm nước đến chăm sóc con cái, ông bà. Việc gì mẹ làm cũng giỏi, cũng trơn tru. Lắm lúc em nghĩ rằng mẹ chính là một cô Tấm bước ra từ quả thị nào đó, nên mới có thể vừa xinh đẹp và tài hoa như thế.

Càng nghĩ, em lại càng thêm yêu và tự hào về người mẹ của mình. Em sẽ lấy mẹ làm tấm gương sáng để cố gắng học tập và rèn luyện ngày càng tốt hơn.

Chuyên mục Văn mẫu lớp 5 bao gồm các bài văn mẫu hay kèm theo dàn ý chi tiết cho tất cả các đề bài có trong môn Tiếng Việt 5 được KhoaHoc tổng hợp và sắp xếp theo từng bài học bám sát nội dung học SGK. Học sinh có thể tham khảo các bài văn mẫu 5 hay chọn lọc để hoàn thành yêu cầu đề bài cũng như luyện viết văn. Chúc các em học tập tốt và cải thiện kĩ năng làm văn với những bài văn mẫu, lập dàn ý của chúng tôi giới thiệu.

Chủ đề liên quan